Bạn đang sử dụng phiên bản trình duyệt cũ. Vui lòng sử dụng phiên bản được hỗ trợ để có trải nghiệm tốt nhất trên MSN.

U-22 VN - U-22 CAMPUCHIA 4-1: Lại vui không trọn vẹn

Logo Tuổi trẻ Tuổi trẻ 17/08/2017 LÊ THỤY HẢI
Công Phượng © N.KHÔI Công Phượng

TT - Cũng như chuyên gia Đoàn Minh Xương sau trận thắng Đông Timor 4-0 hôm 15-8, trong bài bình luận cho Tuổi Trẻ sau trận U-22 VN thắng Campuchia 4-1 chiều 17-8 ở lượt trận thứ hai bảng B, HLV Lê Thụy Hải nhận định đằng sau chiến thắng ấy vẫn còn những điều chưa trọn vẹn.

So với trận thua 0-2 trước U-22 Philippines, ở trận này U-22 Campuchia chơi có kỷ luật chiến thuật hơn khi chủ động lùi sâu và chực chờ phản công bằng những quả bóng dài vượt tuyến. Trong khi đó, dù nắm thế chủ động nhưng U-22 VN vẫn không làm nên chuyện dù có khá nhiều cơ hội ăn bàn.

Tôi không hiểu vì sao trong hiệp một, phần lớn các đợt tấn công của U-22 VN đều đánh thẳng vào trung lộ, chẳng khác gì “húc đầu” vào bức tường phòng ngự nhiều tầng của đội bạn. Cách chơi ấy dẫn tới sự nhàm chán và bị bắt bài do thiếu tính biến hóa. Tại sao hai tiền vệ trung tâm Duy Mạnh - Xuân Trường lại mãi trung thành với cách đá như vậy trong khi có rất nhiều tình huống tấn công, Văn Thanh và Văn Hậu chực chờ đón bóng ở hai cánh rất thoáng?

U-22 Campuchia có rất nhiều đường chuyền hỏng khi bị chúng ta chơi áp sát, lẽ ra khi cướp được bóng thì U-22 VN phải phát triển tấn công nhanh để gây bất ngờ. Lại thêm một câu hỏi đặt ra: vì sao hàng tiền vệ lại quay sang với kiểu đá bóng nhỏ, đá chậm với nhiều lần chạm bóng khiến đội bạn kịp quay về phòng ngự với số đông?

Công Phượng khơi thông thế bế tắc không chỉ cho U-22 VN mà cả với chính anh ấy ở bàn mở tỉ số 1-0 vào cuối hiệp một. Một pha bật tường đẹp, ăn ý giữa bốn cầu thủ gốc Hoàng Anh Gia Lai là Văn Thanh - Xuân Trường - Văn Toàn và Công Phượng đã làm nên bàn thắng. Nhưng trong hiệp một, nhìn cách đá của Công Phượng, tôi có cảm giác rằng cậu ấy đang hứng chịu sức ép vô hình hay sự ức chế tâm lý gì đó nên không thể hiện được đúng phẩm chất của mình. Nhiều lúc có khoảng trống trước vòng cấm địa, thay vì sút ngay, Công Phượng lại đột phá rồi mất bóng hoặc sút nhẹ. Quang Hải cũng lâm vào cảnh ngộ như vậy. Nếu không, hai cầu thủ này phải có được ba bàn thắng ngay trong hiệp một.

Một chút thú vị ở trận này là U-22 VN có thêm hai bàn thắng đến từ tình huống đá phạt cố định do Quang Hải (2-0) và Công Phượng (3-0) ghi. Hai bàn thắng đẹp này thật “dễ thương” sau thời gian dài chúng ta hùng hục tấn công mà không ghi được bàn. Thêm bàn thắng từ đá phạt sẽ mở ra nhiều cơ hội làm bàn hơn cho U-22 VN trong chặng đường còn lại.

Ở góc nhìn chuyên môn, điều tôi quan ngại nhất là sức bền thể lực của U-22 VN đã bộc lộ từ phút 70 trở đi khi nhiều cầu thủ chúng ta lao theo truy cản một cách chiếu lệ khi đội bạn phản công. Với hàng phòng ngự, dù không bị U-22 Campuchia gây sức ép dữ dội nhưng có nhiều lần mất tập trung, thiếu sự bọc lót ăn ý cho nhau. Không giữ được sự tỉnh táo cần thiết, chắc chắn rằng U-22 VN sẽ gặp nhiều khó khăn trước Indonesia lẫn Thái Lan. Có lẽ đồng nghiệp Hữu Thắng cũng đồng tình với nhận định của tôi về lời cảnh báo này...

Tin khác từ Tuổi trẻ

image beaconimage beaconimage beacon