Bạn đang sử dụng phiên bản trình duyệt cũ. Vui lòng sử dụng phiên bản được hỗ trợ để có trải nghiệm tốt nhất trên MSN.

​Novak Djokovic: một ca bệnh khó chữa

Logo Tuổi trẻ Tuổi trẻ 27/07/2017 THÁI HÀ

TTO - Bệnh không nằm ở khuỷu tay, mà nằm ở cái đầu của Novak Djokovic. Mà một người tính cách phức tạp như Djokovic thì chữa bệnh cho cái đầu rất là khó.

Djokovic tuyên bố nghỉ thi đấu đến hết năm 2017, có nghĩa là anh không tham dự giải US Open. Sau 51 giải Grand Slam liên tiếp kể từ đầu năm 2005 đến nay, lần đầu tiên anh không góp mặt tại một giải Grand Slam. Chấn thương khuỷu tay, thi đấu không như ý muốn, nhìn thấy Roger Federer và Rafael Nadal trở lại đỉnh cao nhất sau một thời gian dài nghỉ thi đấu có lẽ là các yếu tố tác động lên quyết định của Djokovic.

Djokovic viện lý do chính là chấn thương khuỷu tay, rằng anh đã cảm thấy khuỷu tay không ổn từ 18 tháng qua. Khuỷu tay của cánh tay cầm vợt là tài sản xem như lớn hàng đầu trong cơ thể một tay vợt. Nhiều tay vợt cảm thấy khuỷu tay hơi có vấn đề là họ ngưng lại xử lý rồi, đằng này Djokovic vẫn thi đấu. Anh còn nói rằng, trong lần nghỉ này, khuỷu tay của anh không cần phẫu thuật.

Thật ra, khuỷu tay của Djokovic có nghiêm trọng lắm không? Trong vòng 18 tháng qua, Djokovic vẫn vô địch Roland Garros 2016 và á quân US Open 2016. Tháng 8-2016, sau khi bị Juan Martin del Potro loại ở vòng 1 Olympic Rio de Janeiro, Djokovic vẫn khẳng định anh “không có bất kỳ vấn đề gì về thể lực, có chỉ một chút vấn đề về cuộc sống”. Năm 2017, Djokovic thắng 33, thua 8 trận, vô địch được 2 giải đấu.

Lúc trẻ, trước khi lên đỉnh cao, Djokovic vốn hay bi kịch hóa vấn đề. Trong số những tay vợt hàng đầu, anh đã bỏ dở trận đấu nhiều nhất. Hãy xem Andy Murray, trận tứ kết Wimbledon qua, dù chạy tập tễnh, nhưng Murray vẫn thi đấu để tôn trọng khán giả, chấp nhận thua Sam Querrey 1-6, 1-6 ở 2 séc cuối. Căn bệnh bi kịch hóa vấn đề dường như trở lại với Djokovic, khi anh bỏ dở trận tứ kết Wimbledon gặp Tomas Berdych từ rất sớm, và thua Dominich Thiem 0-6 ở séc thứ 3 trận tứ kết Roland Garros như thể chạy trốn.

Tháng 6-2016, sau khi vô địch Roland Garros, Djokovic là đương kim vô địch của cả 4 giải Grand Slam, điều chưa từng xảy ra trong làng quần vợt nam kể từ năm 1969, người hâm mộ sôi nổi bàn đến chuyện chừng nào thì Djokovic xô đổ các kỷ lục Federer và Nadal thiết lập để trở thành tay vợt vĩ đại nhất mọi thời đại.

Nhưng Djokovic đã tự xô đổ anh, tạo điều kiện cho Federer và Nadal trở lại vô địch các giải lớn và Murray lên vị trí số 1 thế giới. Trong cuộc tự xô đổ này, có sự xuất hiện của một người: Pepe Imaz, một cựu tay vợt người Tây Ban Nha lúc còn thi đấu thì trung bình thôi, nhưng sau được biết đến như chuyên gia tâm linh, bậc thầy tâm lý.

Pepe Imaz thích ôm chặt người khác khi gặp gỡ, triết lý quần vợt của ông ta là “tình yêu” và “bình yên”. Các cổ động viên của Djokovic tố cáo Pepe Imaz tiêm nhiễm vào đầu Djokovic thứ suy nghĩ “vui thích với chiến thắng là điều sai trái, thi đấu để giành được tình yêu của người khác mới là quan trọng nhất”. Các cổ động viên thậm chí còn viết đơn gửi lên trang thỉnh nguyện nổi tiếng Change.org (có hơn 100 triệu người sử dụng) kiến nghị “Djokovic hãy tống khứ Pepe Imaz” để khán giả khắp thế giới ký ủng hộ.

Không biết Pepe Imaz kiến tạo “tình yêu” và “bình yên” thế nào cho Djokovic mà anh trục trặc với cô vợ Jelena, rồi loại những cộng sự cùng anh thành công. Đầu tiên là HLV Boris Becker vào cuối năm 2016. Tháng 5-2017, Djokovic một lúc loại hết đội ngũ giúp việc lâu năm là HLV Marian Vajda, HLV thể lực Gebhard Phil Gritsch, bác sĩ Miljan Amanovic, những người anh đã từng nói “họ là gia đình tôi và điều này không bao giờ thay đổi”. Tại Roland Garros 2017, trên lô ghế dành cho đội ngũ của Djokovic chỉ có Pepe Imaz và vài người thân trong gia đình.

Trong lúc phong độ đi xuống, một tay vợt nhẽ ra cần loại hết các chủ đề bên ngoài ra khỏi đầu, tập trung vào thể lực, cú trái, cú phải thì trong các cuộc họp báo, Djokovic hay huyên thuyên về “cuộc sống”, “vũ trụ”, “sự tiến hóa”, “trải nghiệm cá nhân”. Về sự đi xuống của Djokovic, huyền thoại quần vợt John McEnroe đã so sánh giống như Tiger Woods: “Khi đề cập đến anh ấy, trong đầu tôi tự động hiện ra cái tên Tiger Woods”.

McEnroe có đi quá xa trong so sánh không? Tiger Woods lần gần đây nhất giành một giải golf lớn vào năm 2008. Scandal đời tư của Tiger Woods nổ ra năm 2009, từ đó trở đi, Tiger Woods không thể tìm lại mình - một tay golf thống trị tuyệt đối - như trước nữa, dù sức khỏe vẫn dồi dào. Tiger Woods là người nghiện tình dục, scandal của anh ta rõ ràng. Còn của Djokovic là “scandal vô định hình”.

Từ trước đến nay, ta thấy Djokovic pha trò giỏi, bắt chước điệu bộ các đồng nghiệp để chọc cười, cáu kỉnh khi thua, giả đò chấn thương, ra vẻ chính khách trước ống kính, bậc thầy về dinh dưỡng, nhà lý luận, kẻ thua cuộc, người thống trị, thằng ngốc, thiên tài… rất nhiều thứ trong con người anh, không ít thứ đối nghịch, một ma trận tạo nên “scandal vô định hình”. Không như Federer, Nadal, Murray, những người có nhân cách rõ rệt, dễ đoán, dễ nhận thức về bản thân mình.

Rõ ràng, Djokovic nghỉ không vì cái khuỷu tay đâu, để chữa trị cái đầu là chính. Nhưng chữa cái đầu của một người đa nhân cách rất khó. Biết bắt đầu từ đâu bây giờ?

Sự xuất hiện của Pepe Imaz (trái) được xem là một trong những nguyên nhân khiến Djokovic thụt lùi. Ảnh: TAILK TENNIS © Được Tuoi Tre cung cấp Sự xuất hiện của Pepe Imaz (trái) được xem là một trong những nguyên nhân khiến Djokovic thụt lùi. Ảnh: TAILK TENNIS ​Novak Djokovic: một ca bệnh khó chữa © Tuoi Tre ​Novak Djokovic: một ca bệnh khó chữa

Tin khác từ Tuổi trẻ

image beaconimage beaconimage beacon