Bạn đang sử dụng phiên bản trình duyệt cũ. Vui lòng sử dụng phiên bản được hỗ trợ để có trải nghiệm tốt nhất trên MSN.

Nghịch lý bi hài bóng chuyền nữ Việt Nam: Giải đấu của các “lão bà”

Logo Lao Động Lao Động 08/04/2017 DŨNG TÂN
Nghịch lý bi hài bóng chuyền nữ Việt Nam: Giải đấu của các “lão bà” Nghịch lý bi hài bóng chuyền nữ Việt Nam: Giải đấu của các “lão bà”

Bùi Huệ lần thứ hai tái xuất “cứu” đội

Tại giải VĐQG 2017, bà mẹ hai con đang làm HLV tuyến trẻ này đã bất ngờ tái xuất trong màu áo của Thái Bình. Đây đã là lần thứ hai trong 6 năm, chủ công 32 tuổi trở lại thảm đấu, một phần vì khả năng, đam mê, phần quyết định bởi đội bóng đất lúa đang khủng hoảng lực lượng kéo dài.

Giã từ nghiệp đấu từ 2011, đến vòng 2 mùa giải 2013, Huệ đã lần đầu phải vào vai “người giải cứu” khi đội nhà đứng trước nguy cơ tụt hạng. Dù thể lực không còn sung mãn, song với đẳng cấp và kinh nghiệm hiếm có, Huệ vẫn đủ sức làm thủ lĩnh cả chuyên môn lẫn tinh thần, giúp Thái Bình “thoát hiểm” ngoạn mục. Chị còn đóng vai trò trụ cột và chơi với phong độ xuất sắc thêm 1 năm trước khi chia tay sự nghiệp để chuyển sang công tác huấn luyện rồi nghỉ sinh con.

Những tưởng nghiệp VĐV đã khép lại để chuyển qua huấn luyện, Huệ lại một lần nữa phải gánh vác sứ mệnh cứu đội. Ngoài Huệ, Thái Bình còn phải “cầu viện” thêm cả một cựu tuyển thủ quốc gia 34 tuổi đã nghỉ thi đấu 5 năm là Lê Thị Mười. Cặp chủ công Bùi Huệ - Lê Mười, dù chỉ còn thể hiện được phân nửa so với thời đỉnh cao của mình, vẫn giúp cho đội nhà đứng thứ 2 vòng bảng, có cơ hội lọt vào top 4 bằng chiến thắng trước đối thủ cạnh tranh trực tiếp Thanh Hóa.

Thành tích đó chứng tỏ sức bền, chuyên môn và cả sức chiến đấu đáng khen của 2 lão tướng này nhưng cũng cho thấy lực lượng của Thái Bình và cả bóng chuyền nữ Việt Nam tệ đến mức nào. Chỉ 2 cựu binh đã gần như làm thay đổi cục diện của cả một giải đấu, ở khía cạnh nhất định thì đó đúng là bi kịch.

Kim Huệ cùng bộ khung tuổi “băm” của nhà vô địch

Kết thúc mùa giải 2016 với chức vô địch lịch sử cùng Ngân hàng Công thương Việt Nam, phụ công sinh năm 1982 Phạm Kim Huệ tuyên bố giải nghệ, được bổ sung vào thành phần Ban huấn luyện. Thế nhưng rốt cuộc, ở vòng 2 giải VĐQG 2017, cựu đội trưởng ĐTVN vẫn xuất hiện trong các trận đấu của đội bóng ngành ngân hàng trong vai trò của một thủ lĩnh. Dù muốn nghỉ đấu, Huệ không thể từ chối lời đề nghị tha thiết của lãnh đạo cùng các đồng đội, nhất là trong bối cảnh không có người thay thế xứng đáng do những thử nghiệm khi không có Kim Huệ đều thất bại.

Cùng với Huệ, Ngân hàng Công thương Việt Nam còn có 2 cựu binh khác cũng muốn nghỉ mà vẫn phải cày ải là chủ công Nguyễn Thị Xuân và chuyền hai Hà Thị Hoa. Trong đó, ở tuổi 37, bà mẹ hai con Hà Thị Hoa là nữ cầu thủ cao tuổi nhất của giải. 3 lão tướng này còn đóng vai trò làm bộ khung trong đội hình và những chiến thắng của Ngân hàng Công thương tại vòng bảng vừa qua đều mang đậm dấu ấn của họ.

Trường hợp của Kim Huệ thực ra cũng chưa bằng Phạm Yến, chủ công 32 tuổi đã 3 mùa giải được đôn lên làm trợ lý HLV nhưng vẫn phải thường xuyên vào sân gánh trọng trách do chưa có đàn em thay thế. Vòng 1 giải vừa qua, Yến phải gồng gánh trong tất cả các trận đấu với trách nhiệm ngăn đà sa sút của đội đang thiếu hụt lực lượng nghiêm trọng. Nhìn sang một đội bóng hàng đầu khác là Bình Điền Long An, giới chuyên môn phải cám cảnh cho tình trạng phụ thuộc quá lớn vào ngôi sao 30 tuổi Ngọc Hoa, vốn đã xin giải nghệ từ 3 năm nay nhưng chưa được đồng ý.

Có tiền tỉ không mua nổi cựu binh

Giải bóng chuyền VĐQG đang là “giải đấu của các nữ lão tướng”, phản ánh thực trạng thiếu cầu thủ chất lượng nghiêm trọng, chứ chưa nói đến tài năng. Ngoài trường hợp ngoại lệ của Ngọc Hoa, hay nhất là Kim Huệ vẫn đang chói sáng ở tuổi 35, các cựu binh tuổi “băm” khác đều chỉ là cái bóng của mình ngày nào và đáng lẽ nghỉ đấu từ lâu. Thế nhưng họ vẫn có thể tung hoành trên sân, đóng vai trò trụ cột. Đơn cử, nếu không có Ngọc Hoa, Bình Điền Long An - đội luôn đứng trong top 3 nhiều mùa qua - chỉ còn là CLB loại khá. Thiếu Kim Huệ hay Phạm Yến, không ai còn nhận ra 2 “đại tỉ” Ngân hàng Công thương Việt Nam và Thông tin LienVietPostBank.

Môn thể thao số 2 của Thể thao Việt Nam, chỉ sau bóng đá, thiếu hụt cầu thủ chất lượng đến mức thị trường chuyển nhượng đóng băng dù nhu cầu rất cao. Nhiều đội sẵn sàng chi tiền tỉ chỉ để có một cầu thủ tốt nhưng bất lực. Ngay lò đào tạo trẻ vẫn được coi là số 1 là Bộ Tư lệnh Thông tin giờ cũng lao đao vì một số trụ cột phải nghỉ đấu hay chấn thương. Đội bóng nhà giàu Hóa chất Đức Giang Hà Nội từng chính thức đặt vấn đề với chủ công đội tuyển quốc gia Hà Ngọc Diễm mức phí lót tay 1,5 tỉ đồng, kèm theo khoản lương 30 triệu đồng/tháng, hay gợi ý cựu binh Phạm Yến chuyển về đầu quân trong vai trò HLV kiêm VĐV với mức giá 3 tỉ đồng đều bất thành. Họ chỉ có thể kiếm được những cầu thủ làng nhàng, để rồi rơi vào nghịch cảnh thừa tiền - thiếu người, và thua tan tác tại vòng 1 giải VĐQG.

Bóng chuyền nữ đang phải trả giá cho một thời kỳ dài bỏ bê mảng đào tạo trẻ, chạy theo thành tích trước mắt, với 10 mùa giải lệ thuộc vào việc thuê dùng cầu thủ ngoại theo kiểu thời vụ và một số đội thậm chí không có tuyến trẻ, năng khiếu. Bởi ý thức được bất cập và muốn thay đổi, Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam sau đó đã quyết định “nói không” với ngoại binh tại giải VĐQG.

Tin khác từ Lao Động

image beaconimage beaconimage beacon